ĐÚNG – SAI? LÀM SAO BIẾT?
Chúng ta hay đọc những câu “hãy tìm đúng người, hãy làm đúng việc”, “đây là quan điểm đúng đắn”, “đây là chiến lược sai lầm”, “đây là điều vừa trúng vừa đúng”. Người lớn, mẹ cha thầy cô khuyên con cháu “cái gì đúng thì mình mới làm, nếu thấy sai thì mình không làm nha con”. Nghe thì có vẻ hợp lý. Nhưng vấn đề ở chỗ là LÀM SAO BIẾT ĐÚNG? LÀM SAO BIẾT SAI?
Ví dụ, khi mình nói với 1 đứa trẻ đang học cấp 1 cấp 2, “con hãy làm những gì con cho là ĐÚNG và con ĐAM MÊ đi con”. Xong nó sẽ chơi game ngày đêm không ăn không ngủ. Vì nhận thức của đứa trẻ đó, nó thấy việc chơi game là đúng, là đam mê của nó.

Khuyên người non nớt “hãy sống theo đam mê” thì còn ác hơn cả thuốc độc. Vì nó sẽ chuyển qua đam mê những thứ thuộc về bản năng. Bao nhiêu đứa bỏ học nửa chừng vì lý do “nghe mà không hiểu hết” này. Ngay cả trái đất quay quanh mặt trời, giờ thì có thể là chân lý nhưng 1000 năm nữa chưa chắc. Cho nên mình bớt nói đúng/sai mà dẫn đến mâu thuẫn tranh chấp. Thực tế khi tranh chấp xảy ra, ai cũng nói họ ĐÚNG, người kia SAI hết á.
Trên đời làm gì có đúng hay sai tuyệt đối. Không có. Tất cả chỉ là sự phù hợp mà thôi. Đúng/sai đều có tính thời điểm.
Ví dụ, lúc đang yêu, mình thấy thấy họ tuyệt vời kinh khủng, thấy sống không thể sống thiếu, và cảm giác đó là Mr Right or Ms Right (một nửa còn lại), thấy đó là “đúng người” rồi. Nhưng khi lấy về, sống chung thời gian thì thấy, chu cha “răng mà hắn không đụng nựa”. Rồi mọi mâu thuẫn bắt đầu từ ý nghĩa “bực mình vì đã chọn sai”, hoặc tiêu cực hơn thì “mi đã lừa ta”.
Thật ra là bạn chọn đúng người vào thời điểm nhận thức đó, nhưng đã không còn phù hợp với bạn lúc này. Nếu cả 2 điều chỉnh cho phù hợp nhau thì quan hệ đó sẽ tiếp tục. Quan hệ bạn bè cũng thế, bạn thân nhất mình năm lớp 3 đến lớp 12 nói chuyện không vô. Bạn thân cấp 3 bao năm gặp lại hết biết nói gì. Xưa làm chung công ty, sao mà thấy thân thiết, giờ làm chỗ khác cái xa vắng dần. Nếu cả 2 cùng chung 1 con đường, cùng tịnh tiến về nhận thức…thì gắn bó mãi mãi, thành tri âm tri kỷ.
18 tuổi, chọn cái nghề, lúc đó mình thấy nó đúng đúng sao đó mới chọn chứ. Hoặc nghe ai đó nói cũng thấy hay hay mới gật đầu chứ. Xong vô học chán, thấy sai. Chọn nghề khác, lại thấy sai. Rồi chông chênh tuổi 19, chênh vênh tuổi 20, hoang mang tuổi 21, lạc lối tuổi 22, đi tìm chính mình tuổi 23, gap year tìm lẽ sống tuổi 24,… Có bạn tệ hơn, 30 tuổi vẫn cứ chông chênh lạc lối, không làm ra tiền, không có thành tựu.
Xem bài : chông chênh tuổi 25
Này bạn, bạn có muốn nghe nguyên nhân thật sự không? Nếu nghe thì đừng bực mình nhé. Nguyên nhân là đầu óc bạn tào lao quá, bạn nghĩ mình giỏi, cái tôi bạn lớn mà không chịu DẤN THÂN. Dấn thân vô 1 cái để làm, để học, thì đầu óc sẽ thấy đúng/sai không quan trọng nữa.
Rất nhiều người PHẢI làm việc đó hay học nghề đó vì BẮT BUỘC. Xong từ từ tìm được tình yêu với nghề. Rất nhiều hôn nhân sắp đặt, nhưng về sống chung, người ta điều chỉnh nhau, sống cạnh nhau thì mến chân mến tay, mến chim mến bướm. Tỷ lệ ly hôn ở những nước hôn nhân sắp đặt (ví dụ Ấn Độ) thấp hơn rất nhiều so với hôn nhân tình yêu ở các nước phương Tây, TQ, VN. Ngay cả hôn nhân Việt-Đài hay Việt-Hàn, là hôn nhân sắp đặt vì kinh tế, nhưng tỷ lệ ly hôn của họ rất thấp, do người ta bằng lòng mà sống với nhau, điều chỉnh nhau từ từ. Ông bà mình ngày xưa cũng thế.
Còn ai yêu nhau tha thiết sống chết rồi cưới, thì chắc các bạn cũng biết rồi, tỷ lệ vỡ mộng rất nhiều. Vì :
Hạnh Phúc = Sự Thật – Kỳ Vọng (Happiness = Reality – Expectation).
Mong đợi lớn quá, mà thực tế thì nhỏ hơn mong đợi, nên sẽ cảm giác không vui. Yêu say đắm, lấy về kỳ vọng là tối nào cũng sẽ âu yếm giao ban, sáng nào cũng sẽ dậy sớm cắm hoa bật nhạc, cuối tuần là dã ngoại du lịch, nhưng thực tế không giống là sẽ thấy SAI ngay. Xong đi lấy người khác nữa, thấy bề ngoài lộng lẫy vậy chứ về chung phòng, khi trôi lớp phấn trang điểm, mặc quần què áo cụt vô, thì “đời sao kém may mắn, lại chon sai nữa rồi”….
Chấp nhận đi thôi. Không chấp nhận thì một mình, đừng kỳ vọng ai nữa. Có lấy ông Obama về thì cũng vậy à, cũng không có “ngon lành cành đào” như mình thấy trên tivi. Chẳng qua là bà Michelle bà ấy thích nghi đó thôi. Và ông Obama đã điều chỉnh cho hợp gu của bà vợ, và bà vợ cũng chấp nhận ở chừng mực nào đó.
Trong công việc cũng vậy. Có những người vừa vô làm đã ghét cái công ty này, đã chán cái việc làm này. Nhưng vì kiếm sống, có thu nhập nên phải làm. Rồi từ từ thấy thích quá thích, mê quá mê, rồi thăng hoa trong công việc. Người mà tìm được đam mê liền trong công việc hay ngành học của họ thì vô cùng hiếm hoi. Mình là người thường, phải trải qua mấy năm mới hiểu được, vội vàng bỏ cuộc 1 sớm 1 chiều thì mãi mãi cứ “chông chênh, lạc lối, hoang mang”….
Những người có thành tựu, TUYỆT ĐỐI KHÔNG AI CÓ CẢM GIÁC này. Vì đơn giản là họ dấn thân, TẬP TRUNG CAO ĐỘ. Lúc học là học trối chết, lúc làm là làm điên cuồng. Thời gian ăn ngủ tắm còn không có, ngồi đó mà chông chênh với hoang mang.
Bạn chông chênh hoang mang là do bạn chưa tập trung cao độ, chưa biết DẤN THÂN đó thôi. Não bạn cứ ĐÚNG/SAI cả ngày thì bạn sẽ không có đức tin. Sẽ không có sự dấn thân, xả thân. Sẽ không có thành tựu.
Thật!
Tony Buổi Sáng
Dượng Tony viết năm 2013, admin đăng lại.
(Các bạn đọc trong 2 cuốn sách sẽ hiểu thêm về vấn đề này).
Xem thêm bài : Lựa và Chọn
