BÀI HỌC THƯƠNG TRƯỜNG

BÀI HỌC THƯƠNG TRƯỜNG

Bài 5: KHÔNG ĐƠN THƯƠNG ĐỘC MÃ

Sau khi làm ở hiệu thuốc bắc 1 thời gian thì tui phỏng vấn xin vô các tập đoàn nằm ở khu trung tâm. Cuối thập niên 90, kinh tế Hongkong gắn liền với xuất khẩu cho đại lục. Có những nơi gần cảng biển như Đông Quản hay Hạ Môn hay Chu Hải, lịch khánh thành dày đặc, 1 ngày 1 nhà máy, 3 ngày 1 đại lộ, 1 tuần 1 cao tốc, 1 tháng 1 khu công nghiệp… tốc độ xây dựng nhà máy khủng khiếp. Nhưng dân đại lục lúc đó tiếng Anh lèo tèo nên làm XNK phải thông qua người Hongkong. Lợi thế thuộc địa Anh cả trăm năm, lanh lợi hoạt bát, kinh nghiệm thương mại quốc tế truyền cả chục đời (bây giờ thì dân đại lục tự XK trực tiếp nên Hongkong suy thoái, văn phòng đóng cửa nhiều).

May mắn tui vào 1 được 1 doanh nghiệp giày dép, gia công ở các nhà máy Quảng Đông, xuất sang Mỹ, Nhật, châu Âu, Úc,… Lẽ ra job này là người Quảng Đông làm, nhưng ông chủ có ý muốn đào tạo, để 10-20 năm đưa tui về VN, vì ổng nói, trước sau gì làn sóng nhà máy cũng từ từ dịch chuyển từ TQ đại lục sang miền Bắc Việt Nam, rồi vô dần tới miền Trung VN, rồi tới Campuchia,… Tui được công ty bảo lãnh để làm work permit (giấy phép lao động), mở được Tk để nhận lương. Chỉ có điều, tui không có qua được đại lục thoải mái như người Hongkong do vấn đề visa, nên chủ yếu ở đảo quốc.

Tui ở trọ trong 1 căn hộ Studio, nhỏ như cái chuồng chim, toilet nhà tắm nằm ở dưới, giường ngủ nằm ở trên, sáng ngồi dậy phải nghiêng đầu chui xuống. Cuối tuần, tui hay sang nhà ông chủ, một villa nhỏ trên núi, cách trung tâm Tp khá xa, chơi ở lại và phụ giúp việc nhà, nghe ổng hướng dẫn này nọ. Gia đình riêng của ông ở UK (Anh) hết, ổng đi đi về về. Lẽ sống đời tui chủ yếu được tạo dựng từ bà dì không biết chữ ở quê nghèo và từ ông boss này.

Xem : Lẽ sống của tui ở đây, cách làm ra tiền, may mắn thuận lợi mọi thứ cũng từ đây

Về một người mình thương

Hàng ngày, ở công ty, tui làm 2 việc, một là tìm thêm đối tác nhập giày, và tìm nguyên liệu mới như da bò, vải,.. để làm mẫu giày mới. Làm việc không có kết quả mấy, doanh số lèo tèo, tui rầu hết sức. Làm báo cáo cuối tuần mà nản. Nhận lương thấy xấu hổ. Sáng cầm 1 ly cà phê ngồi nghĩ mãi, nghĩ mãi vẫn không ra được giải pháp.

Một hôm ông kêu tui vô phòng họp, bảo hãy tuyển thêm 5 bạn mới và trở thành quản lý nhóm. Tui nói việc chưa nhiều, tuyển chi nhiều tốn tiền lương, với hồi giờ chưa làm quản lý. Ổng nói, khi làm ăn khó khăn thì doanh nghiệp khác sẽ cắt lao động để giảm chi phí, nhưng ổng thì xem là cơ hội để tuyển người giỏi bị cắt giảm kia. Cứ mỗi lần nền kinh tế suy thoái vậy là ổng tuyển thêm người vào. Ổng nói mày cứ nhận đi, tạo ra áp lực mà nghĩ việc ra cho các bạn làm. Sáng sớm, nhìn lính mình xanh xao ốm đói thì ông tướng sẽ có động lực. Não ông tướng rất khác, có áp lực mới có kim cương (não người bình thường hễ áp lực xíu là ngồi xoã tóc khóc, bỏ cuộc, chán nản tuột mood). Con đầu đàn phải đi tìm bãi cỏ xanh non cho cả đàn no bụng.

Xem:

Chuyện con hươu, con nai – Team leader và nghệ thuật quản lý

Thời đại này là thời đại anh hùng thoái vị, tập thể lên ngôi. Công ty nào xây dựng được 1 tập thể tốt thì sẽ thắng, 1+1 = 2 là toán học, còn 1+1 = 11 là kinh tế học, một tốp quân qua cầu với nhịp bước đều thì có thể gãy chiếc cầu do lực cộng hưởng. Huy động trí tuệ tập thể đi. Gặp bài toán khó, vò đầu bứt tóc chi cho không còn cọng nào, hãy cùng với 10 đứa nữa ngồi giải. Đã chọn làm ăn, thì đừng có đơn thương độc mã. He said.

Vì tin yêu tuyệt đối ổng nên tui nghe lời theo, bắt đầu liên lạc các trung tâm tuyển dụng. Ở Hongkong, người ta phỏng vấn việc làm vào buổi tối để tiết kiệm thời gian cho cả 2, mấy toà nhà đèn sáng tới 11 giờ đêm.

Bài 6: Bài về cách tạo việc ra cho cả nhómcách làm doanh thu tăng đột biến sẽ phát cho fan cứng (còm, lai, se nhiều).

*Nếu đang khó khăn, hãy tuyển thêm người, sinh viên ra trường thất nghiệp nhiều lắm, hãy mở thêm doanh nghiệp ở các tỉnh và nhận họ vào làm. Nhiều trí tuệ hay lắm, sẽ giúp mình chiếm giữ các thành nhỏ trước, đủ lực mới tấn công thành lớn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *